Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên giáo dục Cần Thơ.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

PHỤ HUYNH ĐAU LÒNG BỆNH THÀNH TÍCH

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: ST
Người gửi: Nguyễn Ngọc Anh Khoa (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:48' 27-04-2009
Dung lượng: 111.0 KB
Số lượt tải: 13
Số lượt thích: 0 người
huynh “đau lòng” vì bệnh thành tích trong trường tiểu Thứ hai , 13 / 4 / 2009, 10: 52 (GMT+7)




Tôi sẽ phải làm gì để giúp con mình? - ảnh minh họa




Tôi có một cậu con trai đang học tiểu học. Những gì diễn ra trong quá trình học tập của con tôi cũng như các bạn cùng lớp khiến tôi hết sức lo lắng, hoang mang. Đôi khi tôi còn cảm thấy thật đau lòng. Với kiểu giáo dục như thế này, thế hệ các con cháu của chúng ta, tương lai của nền giáo dục nước ta rồi sẽ đi về đâu?

Những câu chuyện mà tôi kể sau đây, chắc sẽ không lạ lẫm với nhiều bậc phụ huynh đã và đang có con theo học tiểu học. Tuy nhiên, với nhiều người, đó có thể là những câu chuyện tưởng như không hề có thật.

Bệnh thành tích từ Vở sạch chữ đẹp

Năm lớp 1, tôi hoàn toàn yên tâm trao gửi con cho một cô giáo trẻ tâm huyết với nghề. Cháu vui vẻ, hoạt bát và học hành sôi nổi. Tuy nhiên, đến năm lớp 2, khi cháu được chọn vào “lớp A” của trường, mọi chuyện bắt đầu khác đi.

Theo quy định, tất cả sách vở của các cháu học hàng ngày thì cuối buổi đều mang về nhà. Tuy nhiên, có một quyển vở bao giờ cũng để lại lớp, đó là vở chính tả. Cô giáo giải thích rằng, đây là quyển vở để trình với ban giám hiệu và các đoàn kiểm tra.

Hàng ngày, khi viết vào quyển vở này, nếu cháu nào chẳng may viết sai, viết bẩn, cô giáo lập tức “nổi cơn tam bành” xé toạc trước mặt tất cả các bạn trong lớp để “phi tang”. Sau đó, cô yêu cầu học sinh này phải viết lại đến bao giờ đạt yêu cầu mới thôi. Thường thì các tiết học đã kín, nên việc viết lại được thực hiện vào giờ ngủ trưa. Tôi đã chứng kiến cảnh cả lớp đã kê ghép bàn đi ngủ, chỉ còn lại khoảng 4-5 cháu ngồi xổm, kê vở lên một chiếc ghế ở góc lớp để viết.

Mỗi kỳ họp phụ huynh, cô giáo chủ nhiệm mang quyển vở này “khoe” với các bố, các mẹ. Ai nấy sung sướng tự hào khi thấy chữ con mình thật đẹp, vở con mình thật sạch, không hề có một nét gạch xóa, không hề có một vết mực lem nhem như chúng ta vẫn thấy ở các quyển vở khác. Những điểm 9, điểm 10 ngạo nghễ trên vở cùng với nét mặt kiêu hãnh trên gương mặt cô giáo được phân công dạy “lớp A”. Còn học sinh thì sao? Các cháu còn quá bé để có thể hiểu và đánh giá được ý nghĩa của những việc làm như thế này.

Càng ngày, tôi thấy bệnh thành tích càng thể hiện rõ, hay nói đúng hơn, vì con tôi đã lớn hơn và hiểu vấn đề nên tôi cũng được thông tin chính xác hơn về “căn bệnh hiểm nghèo” này.

Đến những điểm văn 9, 10

Nghiêm trọng nhất có lẽ là bệnh thành tích trong cách dạy môn văn. Trong các giờ học, cô giáo yêu cầu mỗi học sinh có một cuốn sổ nhỏ để ghi chép những “câu văn hay, ý văn đẹp” để “lắp” vào các bài văn của mình. Gần đến kỳ thi, cô giáo cho học sinh khoảng 4 đến 5 đề. Lúc đầu các cháu tự làm, sau đó bố mẹ đọc và sửa lại rồi chuyển cho cô giáo (bắt buộc phải có chữ ký của phụ huynh chứng tỏ đã đọc sửa). Lúc này, cô giáo lần lượt đọc, sửa, rồi trả lại cho học sinh. Các em bắt buộc phải học thuộc lòng những bài văn này và đến các kỳ kiểm tra giữa kỳ hoặc các kỳ thi (là những kỳ sẽ tính điểm vào kết quả đánh giá), các em chỉ còn mỗi một việc là chép bài văn này ra. Qua 4 năm học của con tôi, chưa khi nào đề thi lại không trùng với một trong các đề mà cháu đã chuẩn bị.

Có lẽ chính vì thế mà kết quả thi môn văn rất cao. Hồi còn đi học, những bài văn khá nhất của lớp tôi cũng chỉ có thể được chấm đến điểm 7 hoặc điểm 8 là cùng. Điểm 9 văn có lẽ sẽ trở thành hiện tượng đặc biệt. Còn bây giờ, có vô số những bài văn được điểm 9, 10. Tất nhiên, đó là những bài “văn của bố, mẹ”, “văn mẫu” hoặc đôi khi, đó là văn của các cô giáo dạy thêm ngoài giờ.

Có một câu chuyện cười ra nước mắt, đó là trường hợp của cậu bạn học cùng lớp con tôi. Cậu bé này rất có cá tính nên năm
 
Gửi ý kiến